Mấy lựa chọn khó khăn*

  1. Lúc đi học thì lúc nào cũng muốn được nghỉ. Có cơ hội là nghỉ, đi chơi, đi làm, đi ngủ thấy vui hơn. Giờ đi học, không bao bao giờ muốn nghỉ. Từ công ty đến trường mất 30 phút, 7h30 lớp bắt đầu mà có khi 7h vẫn chưa xong việc. Lúc đó trong bụng bắt đầu đánh trống không biết giải quyết công việc sao để chạy đến trường thật nhanh. Có hôm trễ 30 phút vẫn ráng mò đến vì một ngày thất học là mất tiền, mất kiến thức. Bạn rủ đi chơi cũng từ chối vì thấy không có lý do nào để nghỉ học đi chơi. Khi mà mình ý thức được học nó quan trọng thế nào thì gần như không còn đủ thời gian và sức khỏe cho việc đó.
  2. “Những ngày này, chị vẫn chưa thấy gì, nhưng có lẽ từ đầu tuần sau, chị sẽ cảm nhận được những khoảng trống từ em, cái thằng như mới dậy thì, mặt đầy mụn, “đứa con” ngang hông của chị. Cái gì cũng có nhân duyên. Bởi vậy nên chị đã gạt bao nhiêu hồ sơ dù rất gấp vì cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, để rồi khi gặp em, chị biết mình tìm đúng người cho đúng việc. Đã có những lời chỉ trích từ những người “có kinh nghiệm”, rằng sao chị toàn tuyển các em trẻ, ít tuổi nghề chi cho mệt và vất vả, trong đó có em. Thật sự, cái non nghề đó có thể khắc phục. Em và các bạn trong team đều là những người có tố chất, có kỷ luật tập thể, năng động, quan trọng là biết lắng nghe, học hỏi và tử tế, điều mà không phải “người già” nào cũng có. Em trẻ, em sẽ có sai sót và phải trả giá. Nhưng chị mừng là sau mỗi lần trả giá, em đã vững vàng hơn, cứng cáp hơn. Con đường mà mỗi người đi trong cuộc đời sẽ có nhiều ngả rẽ. Ở mỗi khúc cua, chắc chắn sẽ loạng choạng chút đỉnh. Nhưng chị tin rằng em sẽ vững tay lái. Chỉ mong em luôn giữ được cái tâm sạch, kiếm tiền bằng mồ hôi của mình, đừng a dua, nịnh bợ, đừng dựng chuyện, đừng nói trắng thành đen, đừng gạt người… Cứ thong thả mà đi, rồi thể nào em cũng đến La Mã mà hình hài, nụ cười còn nguyên vẹn, còn “đẹp trai lai láng như tuổi 13”. Hội E61 hay trâu bò Thái Lan vẫn luôn sẵn sàng gặp em ở đâu đó, Hồ Con Rùa, Nhân quán, Thức coffee… hay một nơi xa nào đó mỗi khi em lên cơn “khí hư” cần giải toả. Vẫn luôn chào đón em bằng những nụ cười vô tư nhất và những câu chuyện khùng điên, phù phiếm nhất.”
  3. Mấy dòng ở trên là chị-má ngang hông-sếp cũ viết cho mình hồi 3 năm trước, khi giã từ sự nghiệp báo chí. Nơi mà khi bắt đầu, mình đã nghĩ rằng năm năm sau, mình sẽ là một Editor-in-chief. Quyết định từ giã nghề báo, mình chọn làm công việc hiện tại. Mình bắt đầu với suy nghĩ là chỉ phải ngồi viết… thông cáo báo chí. Mình vào nghề với tâm thế non nớt như vậy, không bằng đại học, không tiếng Anh, không kiến thức (mình thậm chí còn không biết tới các khái niệm Above-the-line, Below-the-line), không gì hết. Mình đi làm với 4 triệu mỗi tháng, làm 5-6 ngày tuần, mỗi ngày hơn 8 tiếng mà tháng nài cũng phải nhắc khéo người quản lý làm hợp đồng thanh toán tiền cho mình vào ngày thứ 5 của tháng mới, nghĩa sau đó 7-10 ngày, mình mới có… “lương”. Mình đã có nhiều quyết định liều lĩnh như thếnhưng thời đó, mình có biết cái gọi là “mấy lựa chọn khó khăn” đâu. Chỉ nghĩ là mình cần thay đổi, cần có công việc tốt hơn và người ta cho một đứa dốt đặc như mình cơ hội để được học thì mình học thôi. Vậy là lao vào làm, không nghĩ ngợi gì thêm.
  4. Giờ đây, mình lại có thêm một lựa chọn khó khăn nữa, rời bỏ công việc quen thuộc để bước vào một môi trường mới. Vẫn không có tấm bằng nào coi được, chỉ có tí kiến thức và tiếng Anh thì chuyển từ “What’s your name” nay đã có thể “Sorry i can not get your ascent”. Khác biệt nữa là, mình bắt đầu biết sợ, sợ mình không làm tốt, sợ bị sa thả, sợ bị đánh giá, sợ n thứ. Rõ ràng, khi biết càng nhiều, chúng ta càng sợ và càng khó đưa ra quyết định. Hai lần nhảy việc gần đây để đến vị trí hiện tại, cả hai người quản lý của mình đều nói, em quá tham vọng. Hihi, mình chỉ cười hihi tự nói trong bụng là thật ra mình không tham vọng, nếu tham vọng thì mình phải làm những điều ghê gớm hơn. Mình đơn giản chỉ là đã trải qua cuộc sống thiếu thốn, nghèo, bị khinh, mặc cảm và giờ từ suy nghĩ muốn giàu có để trả thù đã chuyển hướng thành có công việc tốt (như hiện tại) để chăm sóc mẹ và chị gái. Chỉ vậy thôi đó. Không có ý chứng tỏ hay trả thù ai hết tại thấy cuộc đời không cần bận tâm nhiều thứ như vậy, hi. Chỉ cố gắng mỗi năm đưa cả nhà đi du lịch một lần, đủ tiền cho gia đình sử dụng dịch vụ y tế tốt hơn mức bình dân một chút là an lòng. Mình không gọi đó là tham vọng, chỉ là khát khao có cuộc sống tốt hơn đã từng.
  5. Cuối cùng thì mình cũng chia tay A. Một lựa chọn cũng khá là khó khăn với mình. Cuộc tình sâu đậm nhất cuộc đời mình, cuộc tình mà mình đã dốc hết tâm tư tình cảm để yêu và vun vén suốt 2 năm 10 tháng. Sau mỗi một mối quan hệ, chúng ta đều có thể rút ra cho mình một bài học. Với A., mình chỉ muốn bạn ấy hiểu rằng “cái giả của sự trưởng thành là mất mát” và mong là năm sau gặp lại, A. sẽ có thể sống đúng với số tuổi của mình. Một dịp nào đó, mình sẽ viết về những tháng ngày tươi đẹp với A., những điều mình nhận ra trong mối quan hệ ấy, những bài học, những đớn đau đã giúp mình thấu đáo hơn khi mà quyết định nói yêu thương một người.

SG, tháng 9/2016.

*Tiêu đề là tên của một tập truyện trong quyển sách đầu tiên mình làm việc với vai trò biên tập. Mình còn đang làm công việc biên tập sách với 2 đầu sách nữa. Thật là may khi giữa những xáo trộn này, mình có một công việc thời vụ đầy cảm hứng và luôn khiến mình say mê.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s